Đó là ngôi miếu nằm giữa cánh đồng, từ làng tôi băng qua con đê, qua hai cánh đồng, đến cái ao nước xăm xắp quanh năm, ngôi miếu nằm bên gốc duối cổ thụ.

Bà nội kể, từ đời ông cố tôi ngôi miếu đã được xây dựng, bên ngoài nhìn đơn giản nhưng vào trong miếu được chạm trổ tinh vi hình rồng, phượng và hoa văn, văn tự cổ. Bao đời rồi, bom đạn, bão lũ dập xuống làng tôi, ngôi miếu vẫn nằm im lìm nép mình bên gốc duối như không hề biết đến chiến tranh loạn lạc, hay thiên tai địch họa gì.

Người làng tôi mỗi khi đi qua cánh đồng đến trước ngôi miếu thường dừng lại van vái. Ai trong làng có việc đi xa cũng không quên ra miếu thắp cây hương. Thích nhất là tụi trẻ chăn bò, trưa nắng thả bò gần đấy là chạy vào miếu ngồi, hôm nào gió mát có đứa lại ngủ quên cho đến khi bò ăn lúa no nê, người làng réo um lên mới lồm cồm dậy ra lùa bò về.